Chuyện đời: Em bé tuổi tám mươi

Chuyện đời: Em bé tuổi tám mươi

0

Có những khoảnh khắc lạ kỳ ngay trong đời thường khiến chúng ta cả thấy hạnh phúc. Câu chuyện về em bé tuổi tám mươi cũng vậy, giản dị nhưng thật hạnh phúc.

em-be-tuoi-tam-nguoi
Câu chuyện giản dị: Em bé tuổi tám mươi

Ở làng tôi có nhà ông bà Mừng sinh hạ được 2 người con trai..
Ngày nhỏ khi cả nước đều thiếu thốn, đói khổ nhưng hai anh vẫn được ông bà nuôi dạy khá kỹ, cho ăn học đến nơi đến chốn, anh cả còn được đi học nước ngoài, sau đó về VN lập nghiệp và nghe đâu hai người cũng làm chức gì to to trên tỉnh thì phải…
Các con đi làm ăn xa, ông bà không theo con lên tỉnh ở nhà chăm mấy con gà con vịt, trồng vài luống rau, mấy khóm hoa mùa nào thức ấy, vui thú điền viên.. cuộc sống nhàn tản, thanh bạch , yên bình…
Nhưng trời không chiều lòng người mãi. Cách đây 5 năm ông trở bệnh đột quỵ, gần như mất ý thức và đặt đâu nằm đó như người thực vật…
Hai bác con giai liền về sửa sang nhà cửa, cơi nới cho rộng rãi, mua sắm đồ đạc , thuê ôsin đến chăm sóc ông bà , vì các bác ấy bận làm ăn, chỉ cuối tuần mới về thăm bố mẹ và kiểm tra tình trạng ở nhà ntn thôi. ..Thời gian đầu bà chưa quen với tình trạng của ông nên bà cứ thấy mệt mỏi, trống rỗng và khủng hoảng tinh thần lắm… sau quen dần , bà cùng người giúp việc thay phiên nhau chăm sóc sóc ông rất chu đáo, mặc dù ông cũng chẳng cảm nhận được gì.. Mọi người trong gia đình quan niệm cứ hàng ngày mở mắt ra nhìn thấy ông vẫn còn nằm trên giường là bà vẫn còn chồng, các con vẫn còn cha…
Nhưng việc gì đển vẫn phải đến… ốm được 4 năm thì ông mất..
Bà thay đổi hẳn, trở tính hoàn toàn, già sọm đi trông thấy… Bà cứ ngơ ngác như người mất hồn, chợt khóc, chợt cười vô cớ và đặc biệt là rất hay quên…
Thời gian đầu các bác ý phân công con cháu về ở với bà qua 49 ngày sau đó lại phải đi về tỉnh làm ăn nên bà lại lủi thủi cùng người giúp việc…
Nhà hai con nhưng tính cách hai bác trái ngược nhau : Bác cả ưa hình thức sắm cho mẹ rất nhiều quần áo, vật dụng sinh hoạt đẹp đẽ…
Những lúc bác có khách về quê thăm bà cứ bắt mẹ phải mặc quần áo đẹp, ngồi ngay ngắn trên ghế bành, nghe mọi người nói chuyện thưa gửi khách sáo… Bà phải mặc gò bó muốn dứt hết ra để mặc vô cái áo bà ba lanh nhàu nhĩ nhưng bác ý không cho, mỏi chân muốn gác lên ghế thì bác ý lại nhắc phải cho chân xuống.. . Rồi người già khi ăn uống vụng về, hay rơi vãi trước mặt khách bác ấy cảm thấy ngượng hay sao ý nên cứ muốn khách không ăn cùng mâm với bà.. . Sau đó khi vô vệ sinh bà tha guốc dép lung tung, lẫn lộn, bác ý lại la người giúp việc, người giúp lại cằn nhằn với bà… Hình như bác ấy quan niệm Cha mẹ luôn phải có hình ảnh đẹp đẽ, gương mẫu, và trí tuệ luôn là niềm tự hào cho con cháu đến tận lúc chết thì phải… Chẳng hiểu bà có ý thức được vấn đề gì không, nhưng những lúc ý nhìn mặt bà tội nghiệp như em bé mắc lỗi vậy…
Bác hai thì ngược lại tính tình xuề xòa, thoải mái : Bà làm bẩn nhà vệ sinh thì bác vào lau dọn lại, không cần người giúp việc
Bà ăn rơi vãi thì bác nhặt lên, lấy khăn lau miệng sạch sẽ cho bà…và đặc biệt bác ý còn ngồi hàng giờ để nghe bà kể những chuyện chẳng đâu vào đâu, dù người có đầu óc phân tích tốt mấy cũng chẳng hiểu chuyện gì ra chuyện gì với thái độ rất chăm chú và thỉnh thoảng còn gật gù tán thưởng..
À quên còn một chi tiết nữa làm đốn tim tôi mà tôi dứt khoát phải kể : Bà già rồi, hơn 80 rồi tóc chỉ còn lơ phơ vài sợi, nhưng bác ý không cho người giúp việc cắt ngắn cho dễ gội đầu mà kiếm một cái moi vải độn ở giữa và quấn tóc bà vô, vấn lên đầu như các cô thôn nữ ngày xưa, chộp hình bằng điện thoại cho bà xem và nói đây là người yêu anh Mừng đẹp gái nhất làng 60 năm về trước đấy… Bà cười khanh khách, tươi rói rạng ngời, chắc trong tiềm thức đang nhớ về mối tình đẹp nhất làng thời xa vắng nhỉ..hihi
Tôi cứ hay đùa bác hai mát tính chiều u quá : Bác ý cười hiền: Bà giờ khác gì cu Tôm ba tuổi cháu anh, nhớ , quên, khóc cười vô cớ và đâu có ý thức được gì nhiều nên mình cưng nựng, dỗ dành cu Tôm như nào thì cũng phải cưng nựng, dỗ dành bà vậy thôi…
Nhưng thực ra bà đôi lúc cũng còn minh mẫn ra phết : Cứ thấy ôtô bác cả về đầu ngõ là bà vơ vội cái áo mới mặc vào, đồ đạc xếp gọn trên giường và khi đi xuống nền đá hoa luôn xỏ một đôi dép xốp cho ấm chân.. Bác cả nhìn thấy mẹ mình sạch sẽ gọn gàng thế vui lắm, cười tươi suốt..
Nhưng hôm nay bác hai về thì bà chẳng cần mặc áo đẹp, chẳng cần phải đi dép mà cứ chân trần chạy lung tung, cười tít mắt vì sắp được nó tết tóc, chộp hình và nghe bà xả chuyện linh tinh…
Đấy , Câu chuyện về em bé tuổi tám mươi của tôi có vậy thôi nhưng cũng vui ra phết…
À mà kể vậy thôi chứ chúng mình mà sống được 80 tuổi thì chắc là học sinh cá biệt chứ đâu được đáng yêu như Em Bé Mừng ở trên các bác nhỉ… ?

 

Herius

Là một con người sống thiên về tình cảm, cảm xúc. Bởi vậy Herius luôn phải đối mặt với cuộc sống này bằng những quyết định vô cùng khó khăn. Cảm xúc chính là nguồn cảm hứng để Herius đem đến những tác phẩm chân thật nhất về chính cuộc sống của mình. Thế hệ 9x sau cùng của những con người sống trọn với tình yêu đã khoác trên mình Herius một dòng thi ca không hòa lẫn với ai được.